Pleiku - Lá thư viết cho... mưa!

         Pleiku thương!

  
     "Pleiku vào mùa mưa rồi!". Câu nói này sao nghe như... tiếng thở dài trời Pleiku mùa mưa lạ lắm! Không gian cũ kỹ chẳng níu đâu mà sao cứ tìm về. Tiếng mưa biết tỉ tê cứ thỏ thẻ như một giai tư buồn lệ giọt thứ buồn vừa ủ ê vừa trong trẻo phong phanh như cái lạnh gầy gầy. Chẳng biết ngày xưa nhạc sĩ họ Trịnh có lần nào đến Pleiku chưa nhưng chiều nay nhìn mưa Pleiku mà nghe "Lời buồn thánh" sao cứ ngỡ ông đã viết riêng cho Pleiku của mình...



 Ảnh sưu tầm.


   

        Chiều nay mưa dầm dề có gã trốn mưa trú vào cõi Trịnh bên ly cà phê một mình tình tự cùng mưa nghe mưa kể chuyện... Tiếng mưa chạm phố và chạm cả vào nỗi niềm lẻ loi như tháp chuông nhà thờ lặng lẽ. Lắng nghe giai tư rưng rưng đồng vọng cùng giọt chuông gọi lễ. Chợt "thấy đời mình là những chuyến xe" đi tìm những gì mình đang có đã có... mà quên!

        Thánh đường Đức An trong mưa đẹp quá đẹp như... "diễm xưa!" - Xin được kệ cô nàng Diễm nào đó của cố nhạc sĩ họ Trịnh là ai xin được kệ "tháp cổ" trong cõi Trịnh ở nơi đâu. Diễm - cái đẹp của riêng tôi là Em Pleiku xưa - buồn lộng lẫy. "Tháp cổ" của riêng tôi xin cứ được là tháp chuông giáo đường trầm ngâm nhìn thế thái mặc cho ngoài kia "mưa vẫn mưa bay" gội đi những bụi đời của nửa năm vừa rồi quê mình chát nắng.

        Mưa thời gian nhỏ giọt chầm chậm như nếp dư thanh vọng lại cuộc tình đầu xe đạp cũ chở đôi nụ cười ướt sũng...Vui lắm! Để rồi chia tay cũng trong mưa có lẽ khi buồn mà đi trong mưa sẽ bị ướt... hai lần! Ai từng khóc trong mưa khi tạnh lòng sẽ thấy thấm một điều gì quạnh quẽ "như đồng lúa gặt xong" hoang buồn như cánh đồng chỉ còn trơ lại những gốc rạ một nỗi buồn nhẹ tênh không tím tái chỉ nâu ấm mảnh tâm tình màu nghĩa cho đi...

       Hoài niệm về Pleiku luôn chứa một chút cảm hoài điêu tàn không phải nét điêu tàn của cảnh vật mà dường như một cái gì đó có dáng vẻ điêu tàn trong cõi nhớ cứ rưng rức như tiếng dế trên quả đồi Pháo Binh năm nảo năm nào có chú bé trốn học lên đồi đào dế trộm khoai có "cỏ xót xa đưa" vuốt ve nét sầu lô cốt...

        Tôi sinh ra khi Pleiku không còn khói lửa. Thủa nhỏ ngẩn tò te nghe ông Sáu Cụt - người lính già đã mất cả hai chân kể chuyện đời mình chỉ mơ hồ tưởng tượng về nỗi bất ổn thời binh biến qua "Đại bác ru đêm". Và chỉ biết nỗi đau lạc về từ chiến tranh qua cái chết thương tâm của một người hàng xóm làm nghề "đào hầm rác" xấu số bị dính bom Bi... Để rồi bao nhiêu năm sau đó có thiếu phụ ướt mắt khi nghe "Anh nằm xuống sau một lần đã đến đây...". Có lẽ khi viết đoạn ca từ này Trịnh Công Sơn đâu ngờ rằng mình đã đặt tên cho bao nỗi đau đời góa phụ...

        Có những nỗi buồn đã qua mà vẫn mãi bi ai như những quả mìn đâu đó chưa gỡ hết như những mảnh đạn còn nhức nhối trong thân thể người thương binh già tàn tật... Nhưng cũng có nỗi buồn trở nên lung linh khi thuộc về quá vãng. Mưa Pleiku là thế là nét buồn lộng lẫy - Mưa để người ta hoài niệm mưa để người ta thương nhớ địa đàng tuổi thơ thứ "địa đàng còn in dấu chân bước quên" địa đàng ấy ai ai cũng từng để lại dấu chân mình nhưng vì nhịp đời vội vã mà lãng quên... Để rồi đôi khi chỉ còn biết cậy nhờ vào khoảng lặng trong mưa nâng niu đếm lại những "bước quên" quí giá ấy của đời mình.

         Pleiku bây giờ như cô gái vừa qua cái tuổi dậy thì dễ thương nhưng chưa kịp chín mùi nét mặn mòi thiếu phụ. Ừ... cũng đúng thôi lớn lên rồi ai chẳng thế! Chỉ có mưa là dường như còn chút nào đó muốn níu lại vẫn muốn nhắc nhớ những gì xưa cũ..."Em còn nhớ hay em đã quên?" mùi nhựa cây Long Não nồng nàn như thịt da trinh nữ sau mỗi cơn mưa. Còn nhớ hay quên quán nghèo và cái cassette cũ mèm - cũ vừa cũ vặn với những dòng tâm tư uể oải của giọng hát Khánh Ly. Còn nhớ hay quên những chiếc xe "Đốt" chạy bằng than chật cứng người chở những nhọc nhằn và niềm vui mộc mạc. Và còn nhớ không mảnh bao ni-lông chụm đầu nhau đội cái nghèo đến lớp...?

      Chiều nay trú mưa trong cõi Trịnh trộm nghĩ... nếu Trịnh Công Sơn cùng sống với Pleiku xưa của tôi thì không gian mung miêng mưa dầm rả rích của xứ mình hẳn đã đi vào ca từ của ông thì phố nghèo lóc cóc dốc đá xưa kia đã là nhịp điệu cho những bài ca... Có lẽ nếu được thế thì giờ đây đâu cần phải trú tạm trong cõi Trịnh mà viết lá thư này thương gửi... mưa xưa! Mưa Pleiku bây giờ tạnh vội rồi chỉ ướt được những ngược xuôi xốc nổi mà chẳng kịp đẫm vào cõi miền trắc ẩn người ta. Mưa mà cũng... đổi thay trách chi lòng người...Mưa nhỉ!

                                                                               Pleiku một chiều mưa.

                                                                                                 miên di. 



m.d to Tieu Tam

Trời! Cái comment của Bạn hay hơn công phu hơn bài viết của miên di nhiều!

-----------

Xin hai lần cảm ơn Tieu Tam một lần nơi đây và một lần bên Pleikucafe.com

Thân thương!

tieu tam

Thú thật tôi đã từng đọc bạn nhiều và tôi cũng đã muốn viết một điều gì đó sau những dòng của bạn. Nhưng cứ thấy mình đuối sức. Trong tôi là những khoảng trắng không thể vượt qua... . Pleiku - Cõi Trịnh - của - bạn mà tôi biết bạn yêu bằng tất cả những trĩu nặng của tâm tư thì trong tôi chỉ là một cái gì đó rất "mung miêng" xa mù. Dốc đá gồ ghề những buổi mưa xám trời xám đất góc quán lặng im trầm ngâm như dáng khách tháp chuông nghiêng đổ theo những giọt âm thanh em Pleiku xưa mênh mông núi vắng chiếc xa rông tươi nâu màu buồn êm nhẹ... đó là bên kia và bên này: phố xá với dòng xe cộ ngược xuôi những nhà cửa lô xô chen chúc mảng núi lở loét vì những cái táp của chiếc máy xúc có cái miệng đáng sợ như loài bò cạp... tất cả những hình ảnh ấy hiện về trong tôi chỉ là nhờ vào những dòng bạn đã viết hay đã tỏ bày. Tôi chưa bao giờ được đặt chân vào miền đất của bạn chỉ biết loáng thoáng về Pleiku qua những dòng giới thiệu chạy lướt trên sách báo. Phải nói thật lòng rằng chính bạn là người đã cho tôi cảm nhận rõ rệt về Pleiku dù có thể nó không đúng với Pleiku trong thực tại.
Đọc lá thư của bạn ban đầu ngỡ chỉ là nỗi niềm của riêng người viết gửi cùng mưa. Nhưng lắng lại chút nữa thì thấy hình như không phải chỉ có vậy. Cái tâm trạng của người viết người nặng lòng với những giá trị thuộc về cũ xưa ngơ ngác lạc nhịp với nhịp đời hối hả những đổi thay hôm nay đều có thể ít nhiều soi thấy lòng mình trong đó.
Trong suốt Thư gửi mưa những tiếng: mưa nhắc nhớ mưa hoài niệm mưa níu lại mưa gọi diễm xưa...cứ điệp mãi vọng mãi. Có phải đó là giai tư (?) vang ngân lên từ muôn sợi tơ lòng của người viết? Giai tư có tên: Cõi Nhớ Diễm xưa!
Đôi chỗ thư bạn làm người đọc xốc nổi là tôi đã có lúc băn khoăn. Ở một đoạn bạn nói: "Chỉ có mưa là dường như còn chút nào đó muốn níu lại" nhưng rồi đoạn sau bạn lại bảo rằng: "Mưa Pleiku bây giờ tạnh vội rồi chỉ ướt được những ngược xuôi xốc nổi mà chẳng kịp đẫm vào cõi miền trắc ẩn người ta". Tưởng như có gì mâu thuẫn. Nhưng sau đó lại nghĩ: có lẽ với riêng lòng Miên Di hai điều ấy cũng chỉ là một. Cái Một ấy là: Nỗi khắc khoải xót nuối trước điêu tàn của Diễm xưa. Nên mới thấy mưa xưa Pleiku còn đó mà cũng đang mất đó mất đó mà vẫn còn đấy thôi. Mất ở ngoài kia nhưng còn ở cõi lòng của người yêu mưa sâu nặng.
Đọc thư thấy Bạn thương lắm Pleiku. Thì hẳn nhiên! Nhưng Pleiku cũng nên tự hào và thấy may mắn vì lẽ đã có được một người Tình đắm say và trăn trở vì mình đến vậy. Hãy cho tôi được chúc mừng Pleiku và bạn. Và cả bày tỏ lòng ghen tị với hai người!
***
Lời ngoài lề: xin bạn hãy coi đây là những dòng vội vã như một bóng mây xốc nổi ngang qua trên bầu trời thành phố cầm lòng không đậu trước một Pleiku buồn lộng lẫy nên gắng xuống chơi bằng vài hạt nước của mình. Bạn nhé!

miendi

gửi JKuk!

Ừ... khi buồn mà đi trong mưa là bị ướt đến... hai lần!

Thân thương!

JKuk

Đúng là thư tình gởi mưa đọc lên cứ thấy da diết buồn buồn sao giống tiếng mưa rỉ rả rỉ rả...

miendi

gửi Khanhqn!

Cảm ơn Bạn đã thương... Pleiku của tôi!

Thăm nhau nhiều nhé!

Thân mến!

khanhqn

Đi đâu rồi cũng TRỞ LẠI PLEIKU . Thì ra Pleiku đâu phải chỉ riêng mình. Cảm ơn các bạn đã kéo Phố núi nầy lại gần mình hơn
Lần đầu tiên thăm nhà Miên Di đọc bài Mưa...
Chúc anh vui

miên di

gửi Oinengxuan

Cảm ơn Bạn đã ghé thăm và để lại đôi câu thơ!

Thân - Kính!

miên di

gửi Hoaanhtucden

Trời mưa mà ngồi nghe "Em Pleiku" của em cũng tuyệt chẳng kém...

Thân!

hoaanhtucden

trời mưa mà ngồi nghe nhạc Trịnh thì còn gì bằng anh nhỉ! Đi loanh quanh rồi cuối cùng về lại Pleiku vẫn thấy cuộc sống của mình thanh thản và thật tuyệt biết bao!

oinengxuan

Mưa Pleiku Còn...Hình Hài...Niềm Nỗi...
Giai Tư...Không Lời - Mưa...Kinh Bắc...Ta - Tôi...

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Melody-Of-Rain-Bandari.IW6IZIOI.html